Chỉ có trong giấc mơ, chim mới biết nói, hoa mới biết cười và con người có thể bay lên với mây với gió.
Người thường không ai ngây dại đến mức lấy mơ làm thực. Thế mà trẻ em và nghệ sĩ cùng một tính ngây thơ rất dễ biến thực thành mơ để thấu cho hết lý tình của cái thực.
Đọc thơ Đông Trình, nhiều lúc bắt gặp những chuyện mơ mơ thực thực như vậy.
Trên đây là lời đề tựa mà bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đã dành tặng cho tuyển tập thơ thiếu nhi "Giữa thực và mơ" của nhà thơ Đông Trình. Văn chương của tôi không đủ giàu có để có thể viết nên những lời đề tặng hay như vậy dành cho tập thơ này. Tôi chỉ có thể nói ngắn gọn rằng đây là một cuốn sách mà tôi vô cùng yêu mến và sẽ không thể nào quên được trong suốt phần đời còn lại của mình.
Không thể quên, đơn giản bởi vì tập thơ này đã gắn bó với tôi trong suốt những năm tháng tuổi thơ. Hồi tôi còn bé xíu, tôi có vinh hạnh được nhà thơ Đông Trình (ông là một người bạn của mẹ tôi) tặng một tập thơ thiếu nhi do ông sáng tác có tên là "Những chiếc xe màu lửa". Tôi đọc đi đọc lại tập thơ ấy nhiều đến mức hơn chục năm sau, tôi vẫn có thể đọc thuộc làu làu một số câu thơ trong đó. Đáng tiếc là sau mấy lần chuyển nhà, tập thơ ấy của tôi đã bị thất lạc.Tôi cứ xuýt xoa mãi và thầm tiếc mình đã không thể giữ tập thơ quý giá ấy cho những đứa con của mình sau này.
Nhưng như một phép màu diệu kỳ, trong đợt về quê ăn Tết vừa rồi, tôi tình cờ tắt gặp trên bàn làm việc của mẹ tôi một tập thơ mang tên "Giữa thực và mơ" của Đông Trình. Lật vài trang, thấy những câu thơ quen thuộc ngày bé, tôi hét toáng lên: "Mẹ ơi, cuốn này tái bản từ cuốn Những chiếc xe màu lửa ngày xưa của con phải không?". Thật khó diễn tả cảm xúc của tôi lúc đó, cái cảm giác bâng khuâng sung sướng như vừa được gặp lại một người bạn thời thơ bé. Lật từng trang sách, những năm tháng tuổi thơ tôi bỗng như ùa về, xốn xang...
Khi nhắc đến thơ thiếu nhi, hầu hết chúng ta đều nghĩ đến Trần Đăng Khoa. Thơ Trần Đăng Khoa khiến người ta trầm trồ vì không hiểu sao một cậu bé 8 tuổi lại có những ý tứ sâu sắc như vậy. Thơ Đông Trình lại khiến chúng ta bất ngờ vì một nhà thơ người lớn (ông sinh năm 1944) rất hiểu thiếu nhi. Ông đã đi vào thế giới của trẻ thơ một cách nhẹ nhàng, để rồi viết nên những bài thơ nhỏ xinh như những lời líu lo ngây thơ của con trẻ:
Bố ơi con yêu bố
Bố tốt hơn con gà
Bố chăm con giúp mẹ
Gà trống thì lảng xa
(Bố tốt hơn con gà)
Thơ Đông Trình viết cho thiếu nhi giản dị, hồn nhiên, nhưng cũng ẩn chứa những góc nhìn con trẻ khiến người lớn chúng ta phải suy nghĩ:
Khu phố mình đẹp quá
Nhà mới mọc lên nhiều
Mặt tường xây ốp đá
Sân thượng giàn hoa leo ...
Bố bảo nhà mình nghèo
Khuất lấp vào ngõ tối
Tường xây và mái ngói,
Không phải của mình đâu!
Bố và con khác nhau
Khi nhìn nhà nhìn phố
Bố thấy nhà trong phố
Con thấy phố trong nhà.
(Phố và nhà)
Có một điều đáng tiếc là tôi đã tìm kiếm rất lâu trên mạng nhưng không tìm được nơi bán cuốn sách này để giới thiệu với các bạn. Có lẽ trẻ con bây giờ mê net, mê game hơn là thích đọc thơ nên những cuốn sách đáng đọc như thế này cũng chẳng được phổ biến mấy. Thật là một điều đáng buồn và cũng là một thiệt thòi lớn cho các em! Tôi tự nhủ với mình sẽ gìn giữ thật kỹ tập thơ này để mai này khi tôi có con, tôi sẽ dắt con tôi vào thế giới "giữa thực và mơ" trong trẻo nhưng cũng đầy lung linh, huyền ảo này.