Trong xã hội hiện nay, trẻ em được tiếp xúc với những công nghệ hiện đại, được vui chơi, giáo dục trong môi trường phát triển vững mạnh. Song bên cạnh đó vẫn có những em bị mắc các chứng bệnh về tâm lý, và đặc biệt hơn là bệnh tự kỷ đang có chiều hướng gia tăng ở trẻ em Việt Nam.
Trên các kênh thông tin mà chúng ta đang biết hiện nay chưa có một kênh nào đi sâu nói nhiều về căn bệnh này. Và may mắn hơn là tôi tìm được 1 cuốn sách viết về căn bệnh này, cuốn sách giúp cho tôi có một tầm nhìn rộng hơn về căn bệnh tự kỷ. Tôi thấy rất thích cuốn sách này nên tôi giới thiệu cho tất cả các bạn cùng biết. Để các bạn hiểu hơn về căn bệnh tâm lý này.
Tôi được đào tạo chính quy về Nhi khoa từ những năm 1980. Tôi còn nhớ rất rõ một trong những thầy dạy tôi đã chỉ vào một em bé bị tự kỷ mới nhập viện và nhận xét: “Cậu bé này lãnh đạm quá phải không? Anh có thể sẽ không bao giờ gặp một bé nào khác như vậy đâu; những trường hợp như thế này rất hiếm.” Nhưng từ thời điểm bấy giờ đến nay đã có nhiều biến đổi rất lớn. Giờ đây, chúng ta có thể thấy những đứa trẻ như vậy ở bất cứ nơi nào. Nhưng vì tỷ lệ cứ năm bé trai mới có một bé gái bị bệnh tự kỷ nên con số này đã bỏ qua ảnh hưởng của bệnh tới bé gái mà thay vào đó, người ta nói rằng: cứ 70 bé trai thì có một bé bị bệnh. Một con số kinh hoàng! Vậy tại sao không có một bác sĩ khoa nhi nào chịu can thiệp?
Nếu tự kỷ được coi là chứng rối loạn thần kinh hoặc rối loạn về gen thì có thể đưa ra danh sách các chuyên gia là: nhà thần kinh học, nhà di truyền học, bác sĩ nhi khoa hành vi, bác sĩ tâm thần, và nhà trị liệu dành cho các bà mẹ, vì dù thế nào thì hầu hết các vấn đề này đều là lỗi của họ. Nhưng bạn biết gì không? Mặc cho tất cả những kết luận chẩn đoán cùng những điều vô vị khác nữa, sự chuyển biến ở đứa trẻ, nếu có, là rất ít.
Theo tôi hiểu, bệnh tự kỷ đã lấy mất tâm hồn của đứa trẻ; và cũng tàn nhẫn hút hết nghị lực sống của hết người này đến người khác trong gia đình. Nó khiến mọi thứ bình thường khác trở thành vô nghĩa.
Nhưng bệnh tự kỷ không phải là chứng bệnh kết thúc bằng cái chết. Nó là điểm bắt đầu của hành trình về niềm tin, hi vọng, tình yêu và sự phục hồi.”