Đang tải dữ liệu...
Tiếng chim hót trong bụi mận gai
 

 

Nếu anh là cha Ralph

Em sẽ là Meggie bé bỏng

Bằng con tim với niềm ước vọng

Giành lại anh từ tay đức chúa trời

Có một loài chim như thế anh ơi!

Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt

Mà phải sống với niềm khao khát

Dù phải lao mình vào bụi mận gai…


Meggie đã có một cuộc đời kiêu hãnh trong giông bão của tình yêu, và cuối cùng người phụ nữ đó cũng đã phải trả giá bằng những trái đắng trong cuộc đời. Nhưng Meggie không bao giờ hối hận, "Chính ta đã xếp đặt số phận của ta như thế, ta không đổ lỗi cho ai và ta cũng ko hề tiếc nuối về một phút giây nào trong quá khứ...".


Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình giữa Meggie Cleary và vị cha xứ Ralph de Bricassart. Meggie cố quên đi tình cảm của mình bằng cách kết hôn với Luke O'Neill - một người làm công cho gia đình cô, nhưng chẳng bao lâu sau cô và cha Ralph lại đoàn tụ, cuộc tình của họ đã gây ra nhiều bi kịch...


Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy".


"Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!".


... Có một truyền thuyết về người con gái chỉ yêu một lần duy nhất trong đời, nhưng nàng yêu bằng một tình yêu mãnh liệt nhất thế gian. Có lần nàng quyết bỏ đi tìm tình yêu đích thực của đời mình, qua bao cạm bẫy và ngang trái của đời thường, người con gái vẫn quyết lao vào ngọn lửa tình yêu mặc dù biết có thể mình sẽ bị thiêu trụi trong đó. Vượt lên trên mọi nỗi đau khổ khôn tả, nàng đã chiến thắng cả đức Chúa Trời để giành lại người mình yêu. Một tình yêu duy nhất nhưng cả thế gian phải lặng đi để chiêm ngưỡng, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải ghen tị BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI... Người con gái đó chính là Meggie, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa. Và ngày nay có bao nhiêu người con gái dám yêu hết mình, dám đi đến cùng của thử thách để giành lại cho mình một tình yêu đích thực...?!


Có một niềm tin rằng, trong đời của con người, người ta chỉ thực sự yêu hết mình một lần duy nhất, cháy hết mình một lần duy nhất đến tận giọt nến cuối cùng, cho một tình yêu duy nhất, mà cái na ná như thế thì gặp nhiều trong cuộc đời nhưng nó chỉ có một. Đó chính là bài hát duy nhất trong đời của con chim lao đầu vào bụi mận gai. Nó không biết tại sao, sức mạnh gì buộc nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất, và cũng không hiểu được tại sao nó có thể chết mà vẫn hót cái bài ca mà cả thế gian lặng đi lắng nghe. Nhưng con người, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Chúng ta biết tình yêu không phải chỉ là vị ngọt, nó có cả vị mặn của nước mắt, vị cay của ghen tuông, vị chua của hiểu nhầm, vị chát của "cái tôi", và vị đắng của chia ly mà rất nhiều khi, cái vị ngọt ngào của hạnh phúc trong cả cuộc yêu người ta chỉ nếm được một lần. Nhưng cái gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có nếu chúng ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Bởi vậy nên ta vẫn cứ lao ngực vào bụi mận gai - sẽ vẫn vắt kiệt sức mình vì tình yêu, dù biết nó có thể vô cùng đau đớn - để được nếm giọt mật ngọt tình yêu - quà tặng vĩ đại của cuộc sống, hay đơn giản chỉ để biết rằng mình-đã-từng-yêu. Đó chính là bài ca đẹp nhất của cuộc đời con người mà "khiến cả thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười."


Bởi thế nên Meggie vẫn yêu Ralph, bắt đầu hoài thai bằng tình yêu thơ ngây trong sáng của cô bé con, rồi trăn trở lớn lên thành sự khao khát chiếm hữu của người đàn bà, và mãi mãi khôn nguôi với yêu và hận của người phụ nữ. Cả cuộc đời, chỉ một tình yêu duy nhất. Dù đau đớn đến đâu, chạy đến đâu, vùng vẫy đến đâu, rồi lại quay lại với tình yêu khắc khoải đấy. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.


Ralph chẳng có tội vì là một thầy tu. Ralph tội nghiệp vì sự ngu ngốc của mình, (mà cũng là sự ngu ngốc của loài người?!) - vì đã đặt lên trên tình yêu những điều khác nữa, vì đã không dám lao ngực vào đến tận cùng của chiếc gai, để dù chết cũng đã từng hạnh phúc, trọn vẹn. Mà loài người, không phải trong tiểu thuyết, hình như cũng vậy mà thôi, rõ rệt hơn trong hình ảnh đàn ông thì phải. Con người, hay đàn ông, thường có cái ước mơ trở thành một-cái-gì-đó-vĩ-đại, còn tình yêu (và phụ nữ) dù quan trọng đến đâu cũng chỉ đứng thứ nhì. Nhưng dù sao vẫn thấy yêu quý Ralph, cũng như những người phụ nữ cuối cùng vẫn luôn yêu những người đàn ông dù họ chỉ đặt mình ở vị trí thứ hai - ta yêu họ vì chính sai lầm (theo ý nghĩ của ta) của họ. Ralph đã yêu với tình yêu của một con người bình thường bị chi phối bởi nhiều thứ vô hình khác trên thế giới bình thường hơn là tình yêu. Ông cũng đã từng dám vượt qua ranh giới để nếm vị ngọt của tình yêu, để biết được cái cảm giác thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một người phụ nữ, ấm áp và đầy phước lành, để biết được cái cuộc đời trần tục mà thiêng liêng, và cũng để suốt đời đau khổ trong cái lồng tự tạo của mình vì đã không đủ dũng cảm bước xa hơn nữa.


Lưu ý khi đọc

Bởi vì chúng ra thích những động từ mạnh, những mỹ từ bay bổng, những thán từ đầy cảm xúc, những danh từ bí hiểm, chúng ta bị hấp dẫn bởi quầng sáng của ngọn đèn.


Sao ta không ngồi lại, lặng yên và tự hỏi: Ta đang làm gì, Ta sẽ đi đến đâu? Ta có thể tìm thấy gì quanh ta?


Con chim xanh lãng mạn không có lỗi khi sống và chết ở trong trang sách. Nhưng nó làm cho nhiều người lầm lẫn cả tin, làm cho nhiều người đau khổ và thất vọng. Và bài ca ấy, đã bị ma quỷ phổ lời vào.


Con chim đi tìm cây mận gai để lao ngực vào chính là nhân vật Meggie trong truyện. Và Meggie thì đại diện cho những người phụ nữ có những khát khao đam mê và yêu thương mãnh liệt nhưng đã bị những định kiến cổ lỗ của xã hội chà đạp lên số phận, trở thành người phụ nữ bất hạnh. Tuy nhiên nó cũng là tiếng nói thức tỉnh người ta phải nhìn nhận lại về người phụ nữ và quan niệm của xã hội về người phụ nữ. Số phận cô gái Mecghi, số phận con chim ấy thật bi thương nhưng... đẹp và cao cả.


Những trích dẫn đặc sắc / Những lời nhận xét đặc biệt về sách

“Một cuốn trường thiên tiểu thuyết và tất cả, đơn giản là tất cả, đã xảy ra… một cuốn sách hoàn hảo... Hấp dẫn... Đầy ấn tượng... Thú vị... Chỉ có thể gọi một cuốn sách như thế này bằng hai tiếng "bom tấn". Nó khiến bạn không thể nào rời mắt cho đến chữ cuối cùng." - Địa cầu Boston

 

"Cuốn tiểu thuyết bùng nổ với sự nhạy cảm mạnh mẽ đối với những xúc cảm của con người... tình yêu sâu thêm và tăng lên trong niềm vui cực độ vỡ òa với niềm hạnh phúc cùng nỗi đau." - Báo Pittsburgh

 

"Cuốn tiểu thuyết tuyệt vời của người có tài kể chuyện bẩm sinh" - King Features Syndicate

 

"Những câu chuyện tình đan quyện từ thế hệ này sang thế hệ khác, cốt truyện đầy kịch tính, cảm giác căng thẳng không ngừng tăng, sự mô tả nhân vật xác đáng... hầu như không cưỡng lại được." - Nhà xuất bản Weekly

 

"Cuộc sống thực mờ nhạt hơn so với... tiếng chim, hót trong bụi mận gai là một thiên anh hùng ca thương tâm về bạo lực, tình yêu, lòng mộ đạo, nguồn cội gia đình, niềm đam mê, nỗi đau, niềm hân hoan, bi kịch, hoa hồng và gai nhọn... nỗi đau vô hạn đủ cho mười đời... Tình tiết câu chuyện diễn ra theo một phong cách kỳ lạ đích thực gây ra bi kịch nhưng kết thúc có hậu" - Chicago Tribune


Những nội dung khác

Tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai xuất bản vào mùa xuân 1977 cùng một lúc ở New York, San Francisco, London, Sydney - Ít lâu sau đã được dịch ra bảy thứ tiếng, được bạn đọc nhiệt liệt hoan nghênh và giới phê bình đánh giá cao. Suốt mấy năm là tác phẩm ăn khách nhất ở phương Tây. Đây là tác phẩm đặc sắc, có giá trị trong văn học thế giới hiện đại.


Colleen McCulough không phải là nhà văn chuyên nghiệp, trước đó hầu như không ai biết tiếng. Khi tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai đem lại vinh dự cho tác giả thì McCulough vẫn chỉ là một nhân viên y tế bình thường. Bà sinh ở Úc, bang New South Wales, trong gia đình công nhân xây dựng xuất thân từ Ireland. Thời thanh xuân McCulough ở Sydney, đã từng học trường của nhà thờ công giáo, từ bé - bà mơ ước trở thành bác sĩ, nhưng không có điều kiện để qua đại học y. Bà đã thử làm một số nghề - làm báo, công tác thư viện, dạy học rồi trở lại nghề y, qua lớp đào tạo chuyên môn về sinh lý học thần kinh. Sau đó, bà đã làm việc bà đã làm việc tại các bệnh viện ở Sydney, London, Birmingham, rồi sang Mỹ, làm việc tại một trường y thuộc trường đại học Yale.


Năm 1974 bà viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên, không có tiếng vang gì. Tiếng chim hót trong bụi mận gai được thai nghén trong ngót bốn năm, rồi đầu mùa hè 1975, bà bắt tay vào viết liền một mạch trong mười tháng. Suốt thời gian ấy, bà vẫn bận túi bụi công việc ở bệnh viện, chỉ viết tác phẩm vào ban đêm và ngày chủ nhật…


Một bài viết thật hay, cảm ơn bạn đã chia sẻ cảm xúc!

Thứ Bảy, 13/06/2009, 13:32

Tôi luôn ám ảnh lời đề từ của tiểu thuyết viết trong vòng 10 năm này: Có một con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng đó là tiếng hót hay nhất thế gian. Có một lần, nó bay ra khỏi tổ, bay mãi, bay mãi để tìm một bụi mận gai. Nó chọn cái gai dài nhất, nhọn nhất rồi lao ức mình vào đó. Đúng lúc máu tứa ra, con chim cất cao tiếng hót, tiếng hót phải đổi bằng máu và tính mạng, nhưng là tiếng hót đến họa mi cũng phải ghen tị, đến thượng đế trên thiên đình cũng phải mỉm cười. Hóa ra, tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này đều phải đánh đổi bằng một nỗi đau khổ vĩ đại.

 

Ít ra thì truyền thuyết nói như vậy.

 

Tôi chép theo trí nhớ, sau hơn 10 năm...

Chủ Nhật, 14/06/2009, 15:36

Khi vào Kiên Giang công tác, tôi còn nhìn thấy một bản dịch khác, có tên là: Những con chim náu mình chờ chết.

Chủ Nhật, 14/06/2009, 15:37

Tôi cũng đã đọc tiểu thuyết này. Tôi thích mối tình mãnh liệt của họ, hiểu nhau, trân trọng nhau và hòa quyện với nhau đến tận cùng của bản thân, không, phải nói là hơn cả bản thân mới đúng nhưng tôi không thể nào hiểu được thật ra lý tưởng của Ralph là cái gì? Ông ta muốn dùng cả cuộc đời của mình cho Chúa và cho những con chiên ư để làm được những điều có ích cho đời ư? Tôi nghi ngờ điều đó vì nếu sống với Meggi và ráng làm kiếm ra tiền hoặc với số tiền thừa kế mà Meggi nhận được thì ông ta có thể làm hàng tỷ thứ có ích cho đời. Hãy nhìn lại mà xem, liệu cái ông ta muốn có phải là cái chức Giáo Hoàng để được mọi người gập mình tôn thờ để lưu danh sử sách? Trong thế giới nào cũng vậy, tham vọng về quyền lực danh vọng luôn là một "miếng mồi" hiệu quả nhất để dẫn dụ con người đi đến chỗ đánh mất chính mình, lầm tưởng mình là "cái - gì - khác" chứ không phải là CON NGƯỜI - với trái tim ấm nóng với bao nhiêu cung bậc tình cảm - như mình vốn thế. Đó là cách tiếp cận tiểu thuyết này của tôi.

Thứ Ba, 23/06/2009, 15:46

Tôi không thích cái cách yêu của Ralph nhưng tôi tôn trọng cái suy nghĩ của Ralph.

Thứ Tư, 24/06/2009, 11:42

Tình yêu là cái gì đó thật khó để nói.Tôi thực sự xúc động trước những hi sinh của Meggie, tôi yêu cái tình yêu mà họ dành cho nhau, dẫu mất mát nhiều nhưng như vây mới là tình yêu!

Chủ Nhật, 30/08/2009, 20:48

Tình yêu ở mọi thời đại không bao giờ thay đổi. Sức mạnh tình yêu là sức mạnh lớn nhất.

Cám ơn tác giả đã cho độc giả 1 câu chuyện hay.

Chủ Nhật, 02/01/2011, 16:29

Chị ơi, tác giả này còn một tiểu thuyết khác: "MỘT TÊN GỌI KHÁC CỦA TÌNH YÊU". Không nổi tiếng như "Những con chim ẩn mình chờ chết" nhưng da diết hơn. Đọc lâu quá rồi, giờ tìm lại để đọc mà không thể tìm ra. Chị có thông tin gì về tiểu thuyết này không ạ?

Thứ Hai, 09/05/2011, 22:54

Không biết bạn Thảo đã đọc "Hồn bướm mơ tiên" của nhà văn Khái Hưng chưa. Mình thấy hai tác phẩm này có một chút tương đồng về sự "rượt đuổi" giữa tình yêu và tôn giáo. Mình nghĩ những ai biết trân trọng tình yêu, sống hết mình với tình yêu sẽ cảm nhận sâu sắc hơn khi đọc "Những con chim ẩn mình chờ chết".

Thứ Ba, 10/05/2011, 11:08

Tình yêu luôn luôn đẹp cho dù nó vô cùng đau khổ.

Thứ Năm, 12/05/2011, 13:27

Bạn hãy Đăng nhập để có thể chia sẻ ý kiến của mình, hoặc Đăng ký tại đây