Chiều đi vào mấy tiệm sách cũ, đã lâu lắm không vào những nơi như vậy... Đi tìm một cuốn sách không thấy, tình cờ gặp lại một tác phẩm cũ. Lần cuối đọc nó đã cách đây lâu lắm, dễ chừng đến 2 năm... Nhưng chỉ cần nhìn cái tựa cũng đủ làm nhớ lại... câu truyện từng làm tôi say mê và xúc động...
Có ai từng bảo: "Điều khó nhất trên đời chính là phân biệt được cái tốt và cái xấu"...
Cuộc sống lẫn lộn, nhiều cái xấu đội lốt cái tốt, nó làm lương tâm con người day dứt vì phải cố tin hay cố không tin... Nhưng nếu quá hoài nghi, ta sẽ căm ghét những điều tưởng như xấu xa phi lý nhưng lại cao đẹp vô cùng... "ĐÈN KHÔNG HẮT BÓNG" (hay "VÔ ẢNH ĐĂNG") của Watanabe Dzunichi là một tác phẩm khiến ta suy nghĩ thật nhiều... Và cho tới bây giờ, mình cũng không nghĩ là đã thực sự hiểu được...
Noriko, cô y tá dịu dàng, hiền lành, nhẫn nhục đến mức gần như yếu đuối. Suốt cả câu truyện, cô đuổi theo một tình yêu gần như vô vọng. Rất ít những âu yếm chiều chuộng anh dành cho cô, nhiều vô cùng những hoài nghi, hờn ghen, dằn vặt. Cô đã chịu đựng, chăm sóc anh để đổi lấy thái độ lắm khi dửng dưng, lạnh lùng. Biết anh có người khác, cô đau khổ rồi lại tự tha thứ, chưa bao giờ dám trách móc... Sự sung sướng mỗi lúc ngắn ngủi ở bên anh dường như càng làm tôi cảm thấy tội nghiệp cô hơn. Noriko làm tôi nhớ đến nhân vật Từ trong "Đời thừa" của Nam Cao: "Từ yêu chồng bằng một tình yêu của một con chó đối với người nuôi". Nhưng Noriko ở đẳng cấp khác so với Từ, tuy không thật sự xuất sắc nhưng cô là một trí thức; hơn nữa, Từ sống phụ thuộc, cô được chồng bảo bọc che chở... Còn Noriko, tôi thấy dường như anh chẳng cho cô cái gì, chỉ làm cô đau lòng mà thôi. Nói là vì tình yêu, nhưng tôi không hiểu, đến bây giờ vẫn không thực sự hiểu được...
Noriko cho quá nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu. Nỗi đau khổ của cô, những giọt nước mắt vô hình của cô... Đâu phải anh không biết?! Mà không những biết, anh còn hiểu rất nhiều...
Anh, một con người khó hiểu như vậy đó!!! Anh rất đẹp trai, rất thu hút... Bác sĩ Naoe - mọi người vẫn gọi anh là một bác sĩ thiên tài... Nhưng thiên tài thường đi cùng với lập dị. Anh không lập dị, nhưng anh thật khó hiểu, anh sống thu mình vào vỏ ốc, dường như dửng dưng với mọi sự nhưng lại chẳng bao giờ che dấu sự thu hút của mình... Anh lạnh lùng với hầu hết mọi người song lại không từ chối bất kỳ cô gái nào đến với anh. Có những lúc anh thật tàn nhẫn với người bị thương cần anh giúp, có khi anh lừa dối cả bệnh nhân của mình... Có một bác sĩ trẻ tốt bụng đã muốn quát vào mặt anh rằng anh là đồ vô lương tâm... Tôi đã thấy anh thật tàn nhẫn, thật đáng ghét... Nhưng, sự thật là... Dù mọi người có không thích vẫn rất nể anh; các cô gái dù biết anh không yêu ai vẫn rất yêu anh; những bệnh nhân bị anh đối xử "thiếu đạo đức" vẫn một mực kính phục, tin tưởng và yêu quí anh hơn bất kỳ ai; còn cái câu quát anh là đồ vô lương tâm thì vị bác sĩ trẻ kia vẫn chưa lần nào thốt được ra cửa miệng... Kỳ lạ! Bác sĩ Naoe, với anh, tôi mới thấy cuộc đời không đơn giản là trắng hay đen; nó là những mảng sáng tối đan xen mà ta thật khó nhận ra; với anh, anh đã cho tôi thấy những điều tưởng như xấu xa nhưng mới là lương tâm thực sự; với anh, tôi mới hiểu thế nào là một lương y đích thực, một con người chân chính...
Lúc anh ra đi, buồn lắm... Cuộc đời thật tàn nhẫn... với Noriko và với anh. Anh có yêu Noriko hay không, tôi không dám chắc, nhưng tình thương của anh đã làm cô ấy hạnh phúc - tiếc là hạnh phúc quá ngắn ngủi. Cô ấy có đứa con của anh, đứa con mà anh chờ đợi... nhưng chắc cả đời cô vẫn sẽ bị ám ảnh bởi làn nước lạnh giá của chiếc hồ nơi anh ra đi. Lá thư cuối của anh là viết cho cô, lá thư làm đá cũng phải khóc vì buồn... Anh đã cứu sống bao nhiêu người, nhưng không cứu nổi chính mình... Naoe, cuộc đời sao quá đỗi chua cay...
Thế mà, ước nguyện lớn nhất của anh là mọi người không phải chịu nỗi đau như anh, không phải chết như anh...
Anh đã sống một cuộc đời mà "không hắt bóng"...