Đang tải dữ liệu...
Người tù bé nhỏ

Lượt xem: 1032

 


Ngay từ khi mới xuất hiện, cuốn sách đã chiếm đuợc cảm tình của đông đảo công chúng và nhanh chóng trở thành cuốn sách bán chạy năm 2005 tại Anh.


Những ký ức thời thơ ấu thường không bao giờ lưu giữ theo đúng trật tự hoặc có những khi bạn cần tới chúng lại cứng đầu náu mình rất kỹ trong một góc bí mật nào đó của trí nhớ khiến cho bạn chẳng thể nhớ nổi… Và với một cô bé như Jane Elliott thì đó là một tuổi thơ đáng nhẽ phải bị chôn vùi mãi mãi… Nhưng càng cố chôn vùi thì những ký ức đau buồn lại hành hạ cô, gia đình cô và nếu cô không dũng cảm thì cô sẽ chôn vùi cả cuộc đời mình…


Jane Elliott không có tuổi thơ…


Tuổi thơ của cô đã bị đánh cắp, và bị hành hạ.


Một tuổi thơ đầy nuớc mắt, ác mộng và chồng chất khổ đau.


Và Jane Elliott không phải là tên thật của cô... Cho đến khi dám nói ra sự thật cô vẫn phải che dấu sự thật vì sợ bị trả thù.


Một câu chuyện khó tin nhưng lại là sự thật, một sự thật không thể tin nổi… Từ khi mới lên 4 cô bé đã trở thành nạn nhân của một nguời đàn ông bệnh hoạn, từ khi 4 tuổi cô đã phải chịu đựng sự lạm dụng, đàn áp, đè nén và bị tra tấn dã man…


Người tù bé nhỏ cho chúng ta cảm giác phẫn nộ, thương cảm... Những mảnh vỡ của cuộc đời đang được lắp ghép lại một cách vụng về và thô ráp... bởi nhân vật chính. Jane Elliott không phải là nhà văn, thậm chí cô không có một chút năng khiếu gì… Để nói ra sự thật được chôn vùi trong 17 năm qua đã không đơn giản, để viết ra lại còn khó hơn.


Như chính tựa đề cuốn sách, Người tù bé nhỏ là chuyện dài bất tận về tuổi thơ phiền muộn của chính tác giả. Janey (tên thân mật của Jane) không may phải chứng kiến cha mẹ bỏ nhau từ khi mới lên 4 tuổi. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tội tệ nhất cho đến lúc em phải sống cùng cha dượng. Những tháng ngày chịu thân phận nô lệ tình dục của Janey bắt đầu từ đây…


Richard, người cha dượng của Janey, chỉ hơn cô bé 14 tuổi nhưng hiện lên trong câu chuyện như một tên quỷ dữ. Sự mất nhân tính trong con người ấy đã phá hủy cả tuổi thơ của cô bé bằng những trò chơi về tình dục do hắn tự nghĩ ra, những trận đòn kinh hoàng không nguyên cớ, sự hành hạ tâm lý bằng lời lẽ thô tục và tồi tệ nhất…


... Nhiều năm trôi qua, nỗi kinh hoàng thời thơ ấu vẫn ám ảnh trong tâm trí Jane... Suốt 17 năm trời, kể cả khi đã có gia đình riêng, Jane vẫn sống trong nỗi sợ hãi người đàn ông hung dữ đó vì nghĩ rằng ông ta mạnh nhất thế giới và không ai có thể thắng nổi. Ý nghĩ đó cộng với nỗi tủi hổ, nhục nhã đã khiến Jane phải trải qua chuỗi ngày khủng khiếp đến khó tin, thậm chí nhiều người còn không thể chịu nổi khi đọc đến những trang viết đó…


20 năm sau, rốt cuộc, cô gái nhỏ ngày nào giờ mới dám ra mặt tố cáo người cha dượng tại phiên tòa. Các bác sĩ tâm lý, chồng con, bạn bè đã giúp cô tìm lại sức mạnh ở bản thân mình, họ đưa cho cô đọc cuốn "A Child called It" (Những đứa trẻ đã gọi điều đó như thế nào) của Dave Pelzer, cũng là một người từng bị chính mẹ mình lạm dụng tình dục và bạo hành từ khi là một cậu bé.

 

Từ đó, Jane biết rằng cô không đơn độc trên cuộc chiến giành quyền được lên nói sự thật. Điều đó không chỉ để giành lại yên bình cho bản thân Jane mà cho tất cả những đứa trẻ có nguy cơ bị lạm dụng tinh thần, thể xác ở mọi quốc gia trên thế giới. 
 
Câu chuyện đau lòng của Jane tạm khép lại với cái kết hạnh phúc. Cuối cùng, kẻ gây tội ác lãnh án 17 năm tù giam. Jane Elliott đã dũng cảm vượt qua chính bản thân mình để sống bên hai người con gái nhỏ và người chồng bao dung trong cuộc sống gia đình lành mạnh, đầy tình yêu thương. 

 
Đọc những trang viết của Jane Elliott, tôi không khỏi bàng hoàng, tức giận về sự băng hoại đạo đức đến cùng cực, lạm dụng tình dục với trẻ em và nạn bạo hành gia đình diễn ra như một điều hiển nhiên... Ẩn ức tâm lý về một tuổi thơ không lành lặn ấy sẽ còn theo đuổi Jane không biết đến khi nào mới thôi. Tác phẩm khắc sâu một dấu ấn khó phai, khiến bao người phải trăn trở, day dứt. Sự trung thực của nguời viết truyện khơi gợi trong lòng người đọc nhiều xúc cảm… Nhưng có lẽ đóng góp lớn nhất của Người tù bé nhỏ là đã giúp cho những đứa bé hay bất kỳ ai đang bị lạm dụng, bị bắt nạt mạnh dạn đứng ra tố cáo những kẻ mặt người dạ thú…


Và thực tế cuộc sống, còn biết bao Janey khác giữa đời thực mà ta không biết được???

 

 Xin trân trọng giới thiệu và hi vọng nhận được sự đồng cảm của các bạn.


Những trích dẫn đặc sắc / Những lời nhận xét đặc biệt về sách

"Câu chuyện về cuộc đời Jane Elliott đặc biệt xúc động và gây kinh hoàng với độc giả. Cô gái nhỏ đã bị giam giữ trong ngôi nhà chẳng khác một pháo đài và hàng ngày, hàng giờ bị cưỡng bức, lạm dụng bởi người cha độc ác, bệnh hoạn. Đến năm 21 tuổi cô gái mới đủ can đảm trốn chạy ra khỏi địa ngục cùng với người bạn trai và đứa con gái nhỏ. Và trong vòng 7 năm sau đó, cô đã dũng cảm tố cáo tội ác trước tòa án..."

 

"Đừng quì xuống trước cái ác..."

 

I/ Bản thân câu chuyện là một cái gì quá đỗi thương tâm. Bởi Janey đã phải chịu đựng cha dượng từ tuổi lên bốn cho đến tận khi đã lập gia đình ở tuổi đôi mươi, không cách gì thoát khỏi tù ngục bao la mà Richard đã trùm lên tất thảy những không gian cô có thể nương náu.

Từ tên gọi miệt thị "đồ con hoang Pakistan", từ việc thường xuyên bị khạc nhổ vào đĩa và bắt phải ăn sạch, bị đánh đập bằng tay, bằng dép hay bằng gậy, bị nhốt vào tủ nóng, bị dìm nước, chẹt gối, trùm bao đến nghẹt thở..., đến trò lạm dụng đầu tiên ngay tuổi lên bốn, khi phải nhắm mắt "chơi đùa với ngón tay cái" của Richard, Janey đã bị đẩy vào tình cảnh mất hết khả năng ứng phó, chỉ còn cách đầu hàng những trò ma quỷ của Richard. Người duy nhất có thể bảo vệ Janey là mẹ cô, thì hoặc phải giả ngơ, họa hoằn lắm định vùng lên thì bị đánh đập tan tác, đủ để không còn dám mơ tưởng chuyện tháo cũi sổ lồng.

Những trò bạo hành tình dục biến thái bệnh hoạn của Richard đã biến cuộc sống của Janey thành một chuỗi dài khủng khiếp và ô nhục. Không chỉ ở nhà, trong phòng, trong nhà kho, trên gác xép..., Richard buộc Janey phải phục vụ mình ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào: trên xe, trong rừng, trên đường đi, ở nhà người khác... Richard còn đi xa hơn, muốn Janey hoàn toàn mất hết lòng tự trọng, qua việc bắt cô phải đi xin xỏ, lấy cắp của hàng xóm, phải đánh nhau với bất cứ ai, tập cho cô thói nghiện thuốc lá và khuyến khích cô sinh hoạt tình dục với bạn trai ngay ở tuổi mười sáu. Richard đã đẩy Janey vào việc hết từ bỏ bạn trai, lại từ bỏ cả người chồng yêu thương để chỉ còn là thứ nô lệ khốn khổ và tuyệt vọng của anh ta.

II/ Vấn đề mà cuốn tự truyện này đặt ra cho người đọc là, tại sao mọi chuyện lại có thể kéo dài như vậy? Tại sao suốt mười bảy năm, Janey lại phải một mình chịu đựng như thế? Câu trả lời là, vì chính Janey đã tự cấm mình tiết lộ mọi thứ: cô quá khiếp sợ. Cô tin chắc rằng, chỉ cần lộ chuyện ra, thì cả cô và mẹ sẽ bị Richard giết chết, bởi Richard là loại người mà không ai có thể chống lại. Bằng cung cách của một kẻ mắc bệnh bạo dâm trong tình dục và cả trong đời sống, Richard đã tiêu diệt ngay từ trong trứng những mầm mống phản kháng từ phía Janey. Ở trường, Janey được thầy yêu bạn mến, ra đời, cô được đồng nghiệp tin cậy quý trọng, nhưng khi đứng trước Richard, cô chỉ là con sâu cái kiến, hoàn toàn bị tiêu diệt về mặt con người, tự thấy rằng việc phục tùâng Richard là điều hiển nhiên không thể khác. Richard đã hết sức thành công trong việc buộc con mồi phải luôn tự nạp mình.

Nhưng cũng chính sự tự tin thái quá, sự tác oai tác quái vô giới hạn của Richard đã đẩy Janey vào chân tường, buộc cô phải vùng lên chống lại. Lúc đó Janey đã hai mốt tuổi, đã lấy chồng lần thứ hai, có đứa con gái thứ hai, và đã chạy trốn khỏi Richard được một thời gian. Vậy mà phải mất thời gian mấy năm, sau khi đã trải qua chứng nghiện rượu, đã tự tử không thành, và phải được chữa trị về tâm lý, Janey mới có đủ tự tin để đứng ra tố cáo Richard trước pháp luật. Ngay khi đã đối mặt với Richard trước tòa án, trong Janey vẫn tràn đầy hoang mang: "Nếu những người trong bồi thẩm đoàn cũng đã từng làm những điều tương tự với con cái của họ như Richard đã từng làm với tôi thì sao? Nếu thẩm phán hoặc những viên luật sư cũng đã từng làm như vậy thì sao?". Mất lòng tin vào chính mình, mất lòng tin vào cả cộng đồng, chấp nhận nô lệ cho cái ác, đó là những gì đáng sợ nhất mà Richard gây ra cho Janey.

Cuốn tự truyện của Jane Elliott đã trở thành sách best seller ở Anh, mang lại cho tác giả những cải thiện đáng kể trong đời sống. Nhưng cái giá phải trả cho nó cũng không hề nhỏ: Jane đã bị hành hung bởi chính những người ruột thịt trong gia đình, sau khi Richard bị kết án tù. Và cho đến tận bây giờ, cô vẫn phải tiếp tục che giấu lý lịch thật, tránh cho các con những phiền toái từ phía bạn học và hàng xóm, bởi đã có một người mẹ với một quá khứ đầy bóng đen như thế

Ngô Thị Kim Cúc - Báo Thanh niên


Tôi đã đọc cuốn sách này hơn một năm trước. đọc xong thì tâm lý tôi thật nặng nề, u uẩn. tôi bị stress nhiều ngày liền bởi sự tàn ác, vô luân, băng hoại đạo đức, khủng khiếp, ngoài sức tưởng tượng... của "người tù bé nhỏ". Và rồi, tôi tự hỏi câu chuyện "người tù bé nhỏ" thật sự có trên đời hay không? tôi không tin đó là sự thật, bởi có nhiều điều vô lý: 1. câu chuyện tàn khốc xảy ra tại một đất nước văn minh như nước Anh suốt 17 năm trời mà không ai tố cáo với pháp luật cho đến khi cô ấy tố cáo? trong khi đó những người láng giềng của gia đình Jane vẫn bị Richard hành hung và biết có nhiều điều "bất thường" ở gia đình đó mà vẫn bàng quan?! 2. "Và cho đến tận bây giờ, cô vẫn phải tiếp tục che giấu lý lịch thật...." đồng ý. nhưng ít ra thì tác giả phải cho biết câu chuyện khủng khiếp đó xảy ra ở vùng, miền nào? năm nào? cách nay bao lâu? 4. từ đầu đến cuối cuốn sách là những chuỗi tội ác kinh tởm liền nhau nhưng chẳng có một mốc thời gian xác định nào, các thành viên trong nhà đối xử với nhau không bằng cầm thú.... Đó là vài ý kiến của riêng tôi sau khi đọc sách, xin chia sẻ với Trầm.

Thứ Sáu, 25/04/2008, 22:54

Bạn hãy Đăng nhập để có thể chia sẻ ý kiến của mình, hoặc Đăng ký tại đây